Cho biết những nguyên nhân gây ra bi kịch của Vũ Nương. Nguyên nhân nào là chủ y…
(Chuyện người con gái Nam Xương)
\(-\) mình cần tự làm trung thực, k thì lên chat tra còn nhanh hơn
Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu về một trong những bi kịch cảm động và sâu sắc nhất của văn học trung đại Việt Nam: bi kịch của nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ. Đây là một câu chuyện không chỉ khiến chúng ta day dứt về số phận con người mà còn thức tỉnh chúng ta suy ngẫm về những giá trị đạo đức và xã hội.
Bài học hôm nay, chúng ta sẽ tập trung giải đáp câu hỏi: “Cho biết những nguyên nhân gây ra bi kịch của Vũ Nương. Nguyên nhân nào là chủ yếu?”
Chúng ta hãy cùng phân tích từng yếu tố một nhé!
Bi kịch của Vũ Nương là một chuỗi oan trái dẫn đến cái chết oan uổng của nàng, rồi mãi mãi sống trong thế giới thủy cung, không thể trở về trần gian đoàn tụ cùng con cái. Bi kịch này được tạo nên từ nhiều nguyên nhân đan xen, cả khách quan lẫn chủ quan.
I. Những nguyên nhân khách quan (từ hoàn cảnh xã hội, thời đại)
Đây là những yếu tố nằm ngoài ý muốn của cá nhân, là bối cảnh xã hội, thời đại đã tác động mạnh mẽ đến số phận con người.
1. Chế độ phong kiến bất công, trọng nam khinh nữ:
Vũ Nương sống trong một xã hội phong kiến mà ở đó, người phụ nữ không có tiếng nói, không được xem trọng, thân phận thấp kém. Họ phải chịu nhiều ràng buộc, định kiến nặng nề.
– Quyền uy của người chồng trong gia đình là tuyệt đối. Người chồng có quyền quyết định mọi việc, thậm chí là sinh mạng của vợ mà không cần suy xét. Điều này thể hiện rõ qua việc Trương Sinh chỉ nghe lời con thơ nói một cách ngây thơ đã vội vàng kết tội, mắng nhiếc, đuổi đánh vợ mà không cho nàng cơ hội giải thích hay tìm hiểu sự thật.
– Quan niệm “trọng nam khinh nữ” khiến phụ nữ dù có công dung ngôn hạnh đến mấy cũng dễ dàng bị vùi dập, không được tin tưởng. Danh dự, phẩm hạnh của họ mỏng manh như tơ lụa, dễ dàng bị hủy hoại chỉ bằng một lời vu khống, một nghi ngờ vô căn cứ.
– Xã hội phong kiến cũng không có cơ chế bảo vệ người phụ nữ khi họ bị oan khuất. Vũ Nương dù có phân trần, có van xin, có nhờ hàng xóm chứng giám cũng không ai đứng ra bênh vực một cách hiệu quả, đủ sức làm thay đổi định kiến của Trương Sinh.
2. Chiến tranh phi nghĩa:
Chiến tranh là một thảm họa, là một nguyên nhân gián tiếp nhưng vô cùng quan trọng gây ra bi kịch cho Vũ Nương.
– Chiến tranh đã đẩy Trương Sinh phải đi lính, khiến vợ chồng li biệt. Thời gian li biệt quá lâu (ba năm) đã tạo ra khoảng trống, khiến bé Đản lớn lên không có cha và phát sinh câu chuyện cái bóng.
– Chiến tranh cũng là một yếu tố tâm lí. Cuộc sống nơi chiến trường có thể đã khiến Trương Sinh trở nên khắc nghiệt, đa nghi, nóng nảy hơn. Khi trở về, anh ta mang theo những căng thẳng, áp lực, dễ bộc phát và thiếu kiên nhẫn để tìm hiểu sự thật.
– Vì chiến tranh, Vũ Nương phải một mình gánh vác việc nhà, chăm sóc mẹ già (mẹ Trương Sinh) đến lúc qua đời, và nuôi con thơ. Gánh nặng cuộc sống, sự cô đơn, cùng với việc phải nói dối con về “người cha” trên vách đã đặt nàng vào một tình huống khó xử, dễ bị hiểu lầm.
II. Những nguyên nhân chủ quan (từ tính cách, hành động của nhân vật)
Đây là những nguyên nhân xuất phát từ chính bản thân các nhân vật, mà ở đây, chủ yếu là Trương Sinh.
1. Tính cách của Trương Sinh:
Trương Sinh là nguyên nhân chủ quan trực tiếp, quyết định dẫn đến bi kịch của Vũ Nương. Anh ta mang những tính cách cực đoan:
– Đa nghi, ghen tuông: Đây là bản chất cố hữu của Trương Sinh. “Vốn có tính đa nghi”, ngay cả khi cưới Vũ Nương, anh ta cũng đã phải “lấy lời lẽ đoan trang răn dạy để giữ gìn khuôn phép”. Lời nói ngây thơ của con thơ đã chạm đúng vào điểm yếu chí mạng này, biến mọi nghi ngờ thành sự thật trong đầu Trương Sinh mà không cần suy xét.
– Vũ phu, độc đoán, nóng nảy: Khi nghe lời con, Trương Sinh đã hành động một cách lỗ mãng, côn đồ, không chút lí trí. Anh ta không cho Vũ Nương cơ hội giải thích, không tin lời nàng van xin hay những lời chứng thực của hàng xóm. “Trương Sinh đinh ninh là vợ hư, bèn mắng nhiếc thậm tệ, rồi đánh đuổi đi”. Hành động này thể hiện sự gia trưởng, độc đoán của một người chồng coi thường vợ, coi thường luật pháp.
– Thiếu học thức, nông nổi: Trương Sinh không hiểu biết, không phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Anh ta tin một cách mù quáng vào lời nói ngây thơ của trẻ con về “cái bóng” mà không thể lí giải một hiện tượng tự nhiên, đơn giản. Sự nông nổi, thiếu suy nghĩ đã khiến anh ta hành xử thiếu chín chắn, dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn.
2. Lời nói ngây thơ của bé Đản:
Mặc dù vô tội, nhưng lời nói của bé Đản chính là yếu tố “châm ngòi” trực tiếp cho bi kịch.
– “Ô hay! Thế ra ông cũng là cha tôi ư? Ông Trương Sinh vẫn chỉ ngồi một chỗ, chứ không bao giờ bế con… đêm nào ông cũng đến, mẹ Đản đi cũng đi, mẹ Đản ngồi cũng ngồi…”
– Lời nói này của một đứa trẻ mới biết nói, ngây thơ, chưa hiểu hết sự việc, lại được thốt ra đúng lúc Trương Sinh vừa trở về với tâm lí dễ bộc phát. Nó đã vô tình đẩy Vũ Nương vào tình thế hiểm nghèo, không thể giải thích.
3. Sự bế tắc và hành động tuyệt vọng của Vũ Nương:
Vũ Nương là người phụ nữ hoàn hảo về mọi mặt (công, dung, ngôn, hạnh). Nàng đã cố gắng hết sức để minh oan:
– Nàng van xin Trương Sinh.
– Nàng nhờ hàng xóm, họ hàng chứng giám.
– Nàng phân trần, giải thích về “cái bóng”.
Tuy nhiên, tất cả những nỗ lực ấy đều vô vọng trước sự đa nghi, độc đoán của Trương Sinh và sự thờ ơ, thiếu can thiệp của xã hội. Trong tình cảnh “khó lòng mà sống yên”, “không còn đường dung thân”, “thà chết còn hơn sống”, Vũ Nương đã chọn cái chết để chứng minh sự trong sạch của mình. Hành động này là sự bế tắc cùng cực của một con người bị đẩy đến đường cùng.
III. Nguyên nhân chủ yếu gây ra bi kịch của Vũ Nương
Sau khi phân tích tất cả các nguyên nhân trên, chúng ta có thể khẳng định rằng nguyên nhân chủ yếu (nguyên nhân quyết định) gây ra bi kịch của Vũ Nương chính là tính cách Trương Sinh.
Lí giải:
– Các nguyên nhân khách quan như chế độ phong kiến hay chiến tranh chỉ là điều kiện, là bối cảnh tạo cơ hội cho bi kịch xảy ra, hoặc làm cho bi kịch thêm trầm trọng. Nếu không có chế độ phong kiến trọng nam khinh nữ, Trương Sinh có thể không dám hành xử độc đoán đến vậy, hoặc Vũ Nương sẽ có cơ hội được bảo vệ. Nếu không có chiến tranh, sẽ không có sự xa cách và câu chuyện cái bóng sẽ không xảy ra.
– Lời nói của bé Đản chỉ là một yếu tố xúc tác, một “cái cớ” để bi kịch bùng nổ. Nếu Trương Sinh không có tính đa nghi, ghen tuông, vũ phu, thì dù bé Đản có nói gì, anh ta cũng sẽ tìm hiểu kĩ càng hoặc tin tưởng vợ mình.
– Quan trọng nhất, chính bản chất đa nghi, ghen tuông, vũ phu và độc đoán của Trương Sinh là yếu tố trực tiếp, quyết định dẫn đến hành động kết tội, đánh đuổi vợ. Anh ta là người trực tiếp ra tay đẩy Vũ Nương vào bước đường cùng. Mọi yếu tố khác chỉ là khách quan, nhưng chính Trương Sinh đã biến những yếu tố đó thành nỗi oan khuất không thể gột rửa của Vũ Nương bằng chính hành động tàn nhẫn của mình. Nếu Trương Sinh là một người hiểu biết, biết suy xét, không hồ đồ, thì bi kịch đã không xảy ra.
Tóm lại: Bi kịch của Vũ Nương là một bản cáo trạng đanh thép tố cáo xã hội phong kiến đầy rẫy bất công và đồng thời là lời cảnh tỉnh về những bản tính xấu xa trong con người. Tuy nhiên, Nguyễn Dữ đã tập trung khắc họa tính cách của Trương Sinh như một yếu tố then chốt, trực tiếp đẩy người phụ nữ hiền lành, đức hạnh như Vũ Nương vào bi kịch oan nghiệt.
Hy vọng qua bài giảng này, các em đã hiểu rõ hơn về bi kịch của Vũ Nương và những nguyên nhân sâu xa đằng sau nó. Đây là một bài học rất ý nghĩa về số phận con người và giá trị của sự thật, lòng tin trong cuộc sống.
Cảm ơn các em đã lắng nghe!
\(**\) Nguyên nhân gây ra bi kịch:
\(-\) Chiến tranh khiến Trương Sinh phải đi lính, vợ chồng xa cách, tạo điều kiện cho hiểu lầm xảy ra
\(-\) Bé Đản còn nhỏ, còn ngây ngô kể lại với Trương Sinh rằng trước đây, thường có một người đàn ông, đêm nào cũng đến
\(-\) Trương Sinh là một kẻ đa nghi, ghen tuông, gia trưởng, nghe lời nói ngây thơ của con nhỏ mà không chịu tìm hiểu kĩ sự việc
\(-\) Xã hội phong kiến thời ấy coi trọng quyền lực của người đàn ông, theo phong tục cổ hủ khiến người phụ nữ ít có quyền lên tiếng và tự bảo vệ mình
\(**\) Nguyên nhân chủ yếu:
\(-\) Xã hội phong kiến hà khắc, trọng nam khinh nữ \(=>\) người phụ nữ không có quyền tự quyết và không thể bảo vệ danh dự của mình, bị đọa đầy trong đau khổ
\(-\) Nguyên nhân\(:\)
\(+\) Nguyên nhân trực tiếp: Do lời nói ngây thơ của bé Đản khiến Trương Sinh hiểu lầm Vũ Nương không chung thủy. Tính đa nghi, ghen tuông và gia trưởng của Trương Sinh khiến chàng không chịu nghe vợ giải thích mà mắng nhiếc, đuổi nàng đi.
\(+\) Nguyên nhân sâu xa: Do xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ, người phụ nữ không có quyền quyết định và bảo vệ hạnh phúc của mình.
\(+\) Nguyên nhân chủ yếu: Tính đa nghi, gia trưởng của Trương Sinh, vì chính sự hồ đồ của chàng đã trực tiếp đẩy Vũ Nương vào bi kịch và cái chết.
\(color{pink}{#heoocteeok}\)

Trợ Lý Xưởng In Thiên Nam
Add comment